Đèn Dầu Group
BA ĐƯỜNG TRIỆU LINH NÔM



NHẤT TÂM PHẦN HƯƠNG NHẤT TRIỆU THỈNH
Nhân sinh hảo tự cấp cô chu
Triều triều mộ mộ thuỷ thượng lưu
Cô chu phá liễu kham tu bổ
Nhân sinh tử liễu vạn sự hưu..
Đời người ta sống ở trần thế
Chẳng khác gì như thể thuyền trôi
Sớm chiều mặt nước thương ôi
Sông kia bến nọ là nơi đi về
Những tưởng là yên bề sông nước
Để sớm chiều xuôi ngược cho yên
Nào ngờ tan vỡ con thuyền
Kíp đem tu bổ được liền như xưa
Cuộc chung sống mới vừa thấm thoắt
Đã hay đâu chán ngắt mùi đời
Suối vàng xa lắm hồn ơi
Bao giờ nối lại cuộc đời nước non.
Vong hồn ơi hỡi vong hồn đời người là thế. Nay sách phật có bốn câu dạy rằng:
Thân người chẳng khác cái thân thuyền
Sớm chiều xuôi ngược lại lên non
Thuyền kia có hỏng còn sửa được
Thân người đã thác thế là yên
Đốn phao trên trần hoàn không lại hoàn không.
Dũ tay áo về trong cực lạc
Chỉ một phút sau khi hồn thác
Nghìn năm sau than xác tan tành
Nay cháu con nhớ nghĩa sinh thành
Đưa linh sảng chân linh chính tiến
Bởi thế thắp hương thơm một triện
Đương trong không kính hiến triệu hồn
Trước là nhờ diệu lực tam bảo
Sau cậy có chân ngôn bí mật
Vong hồn ơn hỡi vong hồn nghe cho rõ đường triệu thỉnh lần thứ nhất về đây chứng giám đàn này lĩnh chiêm công đức hương hoa thỉnh


NHẤT TÂM PHẦN HƯƠNG NHỊ TRIỆU THỈNH
Nhân sinh cáp tự luyến hoa phong
Triều triều mộ mộ luyến hoa tòng
Thái đắc bách hoa thành mật hậu
Đáo đầu tân khổ nhất tràng không
Đời người ta sống ở trần thế
Chẳng khác gì như thể đàn ong
Sớm chiều vất vả long đong
Kiếm hoa gây mật để hòng mai sau
Những tưởng là cùng nhau sum họp
Đem nhuỵ hoa tạp góp tổ đầy
Đủ no tổ cả mật dầy
Cái con hớn hở vui vầy thảnh thơi
Đương chung sống cuộc đời ngào ngạt
Bỗng ngờ đâu một phút lìa tan
Gió mưa ra rả kéo tràn
Gặp cơn bão tố lạc đàn bay đi
Đời người sinh kí tử quy
Trăm năm nào có khác gì đàn ong
Cuộc đời nay có mai không
Thế gian thấp thoáng bóng hồng dặm xa

Vong hồn ơi hỡi vong hồn sự đời là thế nay sách phật lại có bốn câu thơ dạy rằng:
Thân người chẳng khác cái thân ong
Sớm tối lượn quanh chốn bụi hồng
Kiếm đủ trăm hoa về làm mật
Gặp cơn bão tố thế là xong
Đốn phao đương trong không kính hiến chân linh
Xin vong hồn nhớ thủa thường tình
Phách lặng lúc bình sinh thủa trước
Nhờ phép phật cao xa đón rước
Đội phật ân dẫn bước hồn về
Ba nghiệp duyên dũ sạch như ly
Đến phật tiền quy y sám hối.
Vong hồn ơn hỡi vong hồn nghe cho rõ đường triệu thỉnh lần thứ hai về đây chứng giám đàn này lĩnh chiêm công đức hương hoa thỉnh



NHẤT TÂM PHẦN HƯƠNG TAM TRIỆU THỈNH
Phụ mẫu ân thâm chung hữu biệt
Phu thê nghĩa trọng dã phân ly
Nhân tình tự điểu đồng lâm tú
Đại hạn lai thời các tự phi
Con người ta sống ở trên đời nên biết gằng:
Ân cha mẹ khó nhọc nuôi con
Da sạm xương mòn, đầu tơ tóc rối.
Làm sao kể nỗi ân nặng non tày
Hẹn đến tang môn âm dương chia rẽ
Bắc nam đôi ngả, nghĩa cả vợ chồng
Như nước biển đông, kể làm sao xiết.
Như đàn chin cắt, cùng ở một rừng,
Giông tố tràn qua, lạc đàn tản mạn,
Người ta hết hạn, chẳng hãm được trời,
Một phút tắt hơi, bỏ đời đằng đẵng,
Con cháu bỏ vắng, thảm thiết thương thay,
Nay dựng trai đàn mời thày tiến cúng,
Hương thơm một chuyện, rước lấy hồn ra,
Một đoá liên hoa dẫn về đất phật

Vong hồn ơi hỡi vong hồn sự đời là thế nay sách phật lại có bốn câu thơ dạy rằng:
Cha mẹ ân thâm còn cách biệt
Phu thê nghĩa trọng cũng phân ly
Đời người chẳng khác chim làm tổ
Hết hạn rồi ra vỗ cánh đi
Đốn phao Đương trong không kính hiến chân linh
Xin mê hồ mây quyện phép lành
Thân tâm nay như trăng rằm sáng tỏ
Phép thần thông hồn giáng về đây
Trong chân thân không chút bụi trần
Năm phúc trầm phúc không hề thiếu.

Vong hồn ơn hỡi vong hồn nghe cho rõ đường triệu thỉnh lần thứ ba về đây chứng giám đàn này lĩnh chiêm công đức hương hoa thỉnh


Ba lần thắp hương ba lần mời
Chắc hẳn vong hồn đã tới nơi
Nhờ ân tam bảo người đưa tới
Đến pháp hội này được thảnh thơi.
Nam mô lâm pháp hội bồ tát ma ha tát.
\